Khúc Thụy Du

chim boi caCũng trăm lần lắng nghe từng chữ, từng câu “Khúc Thụy Du”; trăm lần thấm từng giọt buồn bàng bạc mà không chút nuối tiếc, lại có phần kiêu hãnh, có chút chua cay trên ton Am “Khúc Thụy Du”.
 
Có thấy sự khác nhau của hai người ca sĩ lột tả hết nỗi niềm yêu thương không trọn vẹn, Tuấn Ngọc đằm thắm, miên mang cho đoản khúc đầu đến hết chorus thứ nhất, và Vũ Khanh với ngạo nghễ cho đoản khúc cuối và chorus fine.
 
Tình yêu của “Khúc Thụy Du” mà Nhạc sĩ Anh Bằng phổ cho thơ Du Tử Lê quá đẹp, như câu nói “tình chỉ đẹp khi còn dang dở”.
 
Anh cặm cụi trên cột gỗ rêu phong, em như ẩn như hiện một bóng trăng ngà. Ta có đấy nhưng nghìn năm xa cách. Bởi anh chỉ là loài bói cá, muôn lượng kiếp chỉ biết nhìn ngang và nhìn xuống. Trăng thật của Hàn Mặc Tử không hiện diện trên đầu. Và em ở dưới đáy hồ, ta chia xa nghìn trùng từ đấy.
 
Mà quả thật ta không bao giờ có nhau được. Em là bóng trăng sao hiện sinh đến vậy! Ta nhiều lần khác nhau quá. Anh có chút thiền trong tâm kể từ khi oa oa biết khóc. Anh giật gấu vá vai kiếm tìm từng con cá nhỏ, nhưng mẹ đã dạy rằng “khi con chết con chẳng còn gì để mất”, anh biết nói với mẹ rằng “vậy con sống sẽ mang được gì khi chết”. Ròi em hỏi “vì sao và vì sao”. Ta có nhau chỉ là trong ảo giác, ta không hề có nhau là thật như ngăn-cách-một-mặt-hồ.
 
Em sẽ không hiểu thế nào là một con chim bói cá. Vì em chỉ biết ca tụng một tình yêu, chỉ biết trách móc một tình yêu. Em chưa thể nào mường tượng nỗi hóa thân này anh đã chết hàng ngàn lần, đã khô cằn xác thân trong một bụi cỏ cằn khô hàng chục ngàn thể xác từ dịp Mậu Thân năm ấy. Anh đã rời khỏi cọc nhọn của mình, lê bước trên phố xá hoang tàn đầy khói bụi và vương vãi vỏ đạn để đếm từng chục, từng trăm xác của con-người đã bị con-người-đồng-loại giết chết.
 
Để rồi từ đó anh hoài công đi tìm ý nghĩa trong một vụng-nước-cuộc-đời. Anh tuyệt vọng thấy dân-tộc-anh như là loài nấm, mỗi ngày một lùn đi. Anh thấy những xác người chưa rữa, anh thấy những thịt người chưa tan, anh thấy một cánh tay chó gặm, anh thấy một chiếc đầu lợn tha. 
 
Như thế đã đủ trả lời em vì sao môi anh nóng, vì sao tay anh lạnh, vì sao chân anh run, vì sao thân không vững, Thụy ơi!
 

 
(1) Nhạc phẩm Khúc Thụy Du: nhạc sĩ Anh Bằng
(2) Thơ Khúc Thụy Du, nhà thơ Du Tử Lê, biến cố Mậu Thân 1968
 
 

This entry was posted in Sưu Tầm. Bookmark the permalink.