Bãi ruộng nhà cu Tèo đang khô cằn trở nên màu mỡ do nằm chắn ngang trên con đường qui hoạch đến sân gôn. Ba Mẹ cu Tèo quyết định bán ruộng gởi cu Tèo đi du học bên Tây để nở mặt nở mày với xóm trên chòm dưới. Dưới đây là những chuyện vui nhỏ trích từ nhật ký du học Cu Tèo…
TEACHER: Maria, go to the map and find North America.
MARIA: Here it is.
TEACHER: Simon, who discovered America?
SIMON: Maria.
TEACHER: Not too bad. Now CuTeo, America belongs to whom?
CuTeo: Americans.
TEACHER: Uhmm, why???
CuTeo: Chinese leaders said so. China Seas belongs to Chinese!
TEACHER: CuTeo, why are you doing your math multiplication on the floor?
CU TEO: You told me to do it without using tables.
TEACHER: CuTeo, how do you spell ‘crocodile?’
CU TEO: K-R-O-K-O-D-I-A-L’
TEACHER: No, that’s wrong
CU TEO: Maybe it is wrong, but you asked me how I spell it.
TEACHER: CuTeo, what is the chemical formula for water?
CU TEO: H I J K L M N O.
TEACHER: What are you talking about?
CU TEO: Yesterday you said it’s H to O.
TEACHER: CuTeo, name one important thing we have today that we didn’t have ten years ago.
CU TEO: Me!
TEACHER: CuTeo, why do you always get so dirty?
CU TEO: Well, I’m a lot closer to the ground than you are.
TEACHER: CuTeo, give me a sentence starting with ‘I.’
CU TEO: I is..
TEACHER: No, CuTeo….. Always say, ‘I am.’
CU TEO: All right… ‘I am the ninth letter of the alphabet.’
TEACHER: George Washington not only chopped down his father’s cherry tree, but also admitted it. Now, CuTeo, do you know why his father didn’t punish him?
CU TEO: Because George still had the axe in his hand.
TEACHER: Now, CuTeo, tell me frankly, do you say prayers before eating?
CU TEO: No sir, I don’t have to, my Mom is a good cook.
TEACHER: CuTeo, your composition on ‘My Dog’ is exactly the same as your friend’s. Did you copy his?
CU TEO: No, sir. It’s the same dog.
TEACHER: CuTeo, what do you call a person who keeps on talking when people are no longer interested?
CU TEO: A teacher






Còn bố cu Tèo nhờ có chút tiền cũng leo lên được chiếc thang danh vọng và đã là quan ta trong bộ máy công quyền. Bố Cu Tèo đang bập bẹ tiếng Tây để sau này về nói chuyện với Tèo.
Một hôm đang vào Siêu thị với mẹ cu Tèo, vô tình chiếc xe đẩy đụng phải một thầy tăng (xí lộn!) thằng tây.
Rất lịch sự bố Cu Tèo :
I am sorry!
Thầy tăng cũng lịch sự:
I’m sorry,too.
Nghe too nhưng bố Cu Tèo nghe tưởng là two và cho thằng này gác cơ, nóng gà chơi tiếp một câu… hơn 1 đơn vị.
I am sorry three.
Thằng tây ngạc nhiên:
What are you sorry for?
Nghe đến for (tưởng là four) bố Cu Tèo tức anh ách. Mẹ thằng này… ăn miếng trả miếng chắc! Không còn vẻ lịch sự ban đầu nữa:
I’m sorry five!
Thằng tây nghĩ là đang gặp một thằng cha ấm đầu:
Sorry, are you sick?
A! mày six (nhầm với sick) thì tao seven cho mày biết tay Việt Nam!
I’m sorry seven!
À, thì ra “thằng” Việt Nam này đang học đếm! Thằng Tây nghĩ rứa nên rào trước.
Sorry, do you intend to count to eight?
Bực quá đi thôi, mày không nhịn thì tao cương đến cùng! bố Cu Tèo quyết không chịu thua gào lên:
I’m sorry nine!
Thấy bộ mặt “thằng cha” Việt nam ngày càng hung tợn thằng Tây bắt đầu hoảng hồn, lập bập:
Sorry, then..then…
Mẹ thằng này chơi đến mười à (Then -> ten) lão hét vào mặt thằng tây:
I’m sorry eleven! Eleven!
Thằng tây im lặng giờ nó chỉ biết sử dụng động từ to wơ (quơ tay) thôi. Vì nói nữa chắc bố Cu Tèo sorry đến one hundred mất.
Câu chuyện Bố Cu Tèo đến đây là…. hết rồi!