Mùa Thu Ở Lại

Anh đón mùa thu trong mắt em
Mùa thu vàng nhẹ ướt mi mềm.
Nắng rớt trời xa nghiêng cánh nhạn
Bếp nhà ai quyện khói chiều lên.

Anh gỡ mùa thu trên tóc mây
Mùa thu ngỏ vắng lá rơi đầy
Giăng nhẹ mặt hồ sương lãng bảng
Trên cành chớm lạnh gió heo may.

Em gõ mùa thu theo tiếng chân
Mùa thu xao nhẹ gót chân trần
Anh rắc vần thơ qua lối cũ
Để bước em về khỏi bâng khuâng.

Anh giữ mùa thu trong nắng thưa
Mùa thu ở lại tự bao giờ
Có em, có cả trời thu vắng
Đọng lại bên chiều trong tiếng thơ

~Võ Nhật Thủ
31/8/2011

This entry was posted in Bài Viết, Thơ Văn. Bookmark the permalink.