HOA HẬU VIỆT NAM 2011

Em là hoa hậu trong tôi dù dãi băng trên người không ghi từ Miss. Hà Nội sáng nay, trong mắt em có khoảng trời xanh biếc. Có gió hồ Gươm mát dịu, thanh bình. Tà áo dài theo chân bước, trắng trinh. Duyên dáng quá! mà rạng ngời kiêu hãnh.

Cho tôi về Hà Nội bên em. Để được gọi: Việt Nam! Việt Nam! Hoàng Sa! Trường Sa! bằng trái tim: Tổ Quốc. Và được cùng em xướng danh những Anh Hùng bất khuất. Đâu tiếc máu xương cho Biển Đảo trường tồn.

Liễu yếu, chân mềm nhưng bước em đi ai là người sợ hãi? Bắt em ư? Trói em ư? Trái tim em thắm đỏ máu Lạc Hồng. Ai đã đạp vào mặt người, đạp vào lòng tự tôn dân tộc? Đạp vào Mẹ Việt Nam vì tiếng gọi Việt Nam? Kẻ quỵ gối, cúi đầu và giặc Bắc tham lam. Bổng run sợ khi thấy dáng em  ngẫng cao đầu ngạo nghễ.

Em chưa phải Bà Triệu, Bà Trưng trên bành voi xung trận. Em chỉ là em, Con Gái Việt Nam này. Và sáng nay. Trong tiếng vọng ngàn năm “Giặc đến nhà đàn bà cũng đánh!” Tà áo trắng tinh khôi muốn hóa cọc Bạch Đằng.

Đâu phải chỉ cuộc thi mới xướng danh người hoa hậu? Vương miện nào và sắc đẹp cũng tàn phai. Em là ai? Mà từ ánh mắt, dáng đi, từ khóe cười kiêu hãnh. Từ tà áo dịu dàng yêu quá bước em đi. Đâu chỉ cần cuộc thi? Em bước lên cùng cuộc tuần hành mang tên Lòng Yêu Nước. Em trong tôi, Cô gái biểu tình. Em trong tôi, Hoa Hậu Việt Nam mình.

~by Vu Tho, 6/8/11.

Bấm vào ảnh để xem hình cỡ lớn



This entry was posted in Bài Viết, Thơ Văn. Bookmark the permalink.